Bao năm tim khắc bóng hình
Kề vai lối mộng nay mình phải xa.

Thứ Bảy, 30 tháng 11, 2013

NGOẠI TÔI











Chẳng có tình yêu nào bao la bằng tình yêu của ngoại
Trong suốt những tháng ngày con luôn có ngoại kề bên
Hàng me già đã cùng con lớn lên
Chằng biết được bao tuổi đời của ngoại.

Những đọt rau lan, rau diếp ngoại chăm tay hái
Chẳng hiểu được tấm lòng ngoại bao dung
Suốt đời người thầy dạy trò phải biết nghĩa, biết trung
Con học được từ ngoại đến vô cùng thế giới.

Tháng năm cuộc đời bao gian truân là thế
Vẫn chẳng thể nào làm quật ngã ngoại mỏng manh
Ngoại vẫn nụ cười hiền, mái tóc điểm hoa râm
Như mùa xuân gieo mạch đời sức sống.

Ngoại ôm cả đàn con trong tay vượt thời giông tố
Thời hòa bình ngoại lại cùng các cháu tiến lên.
Ôi, sự kiên cường của ngoại làm con chẳng thể quên
Sáu mươi bảy mùa xuân bền lòng, vững chí.

Trong tim con chỉ muốn thầm thủ thỉ:
"Con yêu ngoại nhiều lắm! Ngoại, ngoại ơi!"
Cảm ơn cuộc đời đã cho ngoại bên tôi
Một tình yêu bao la hơn trời bể
Một tình yêu như bình minh soi tỏa
Mà chẳng ai trên thế giới này có thể hiểu rõ
ngoại ơi!

STB
3:07 AM ngày 30/11/2013

Ngã Trần







Lần Cuối - Lệ Quyên
Cuộc đời muôn ngã rẽ về đâu?
Nửa sợi yêu thương đã lạc màu
Ngoảnh trông thời gian dần xa khuất
Nghe nỗi xót xa lấp nghẹn ngào.

Ừ thôi mai lại hóa vì sao
Vũ trụ tình yêu sẽ dạt dào
Đời nay tạm kiếp đau thương vậy
Ngàn sau ta lại sáng tự hào.

Cuộc đời ôi sương khói hư hao
Đường xa, chân mỏi, gió thét gào
Vẫn phải đành bước cho qua vội
Đừng cố hoài trông tháng năm nhàu.
Đừng cố để men đắng ùa vào
Trái tim ta sẽ lại xanh màu
Trái tim ta sẽ lại dâng trào...

STB
19:10 NGÀY 30/11/2013

Chủ Nhật, 24 tháng 11, 2013

GỬI BUỒN CHO ĐÊM







Đêm đơn côi nghe men sầu bỗng trỗi
Gió lạnh lùng se sắt trái tim yêu
Đường trần gian đôi chân bước đã nhiều
Sao em vẫn lạc giữa vòng nhân thế?

Chút hương cay nhuốm lên màn đêm rọi
Vị cô phòng thắp đợi bóng người xa
Tháng năm dài mãi khuất dấu tình hoa
Đời đơn chiếc lệ òa sau vạt áo.

Ngỡ tình xuân chẳng bao giờ là ảo
Vọng tưởng hoài nên gió bão trùng vây
Yêu thương đầy chẳng giữ nổi bàn tay
Đêm quạnh quẽ hong buồn lên mắt đợi.

Vẫn cứ yêu dù đắng cay, dịu vợi
Mi ngoan này thôi nhé những ước mong
Vẫn là em cùng chiếc bóng đêm lồng
Chân vẫn bước giữa tang bồng duyên nợ.

Vẫn là em cùng hồng hoang đã lỡ
Dạ khúc sầu than thở trút cùng sương
Một kiếp trần nhàu nát ánh trăng buông
Ngủ yên nhé cành phu du đêm mộng.
STB
4:49 NGÀY 23/11/2013

Thứ Bảy, 23 tháng 11, 2013

ĐÊM MỘNG HẰNG NGA







Em cài
tóc luyến song thưa
Để trăng rớt bóng
giữa mùa tương tư.
Để tôi
giã nắng hóa nhừ
Vẫn không dứt nổi
ừ... ư... nhớ Người.
Vàng sao

thức giữa đêm ngời
Còn tôi thức giữa
trọn đời say em.
Này vầng trăng rót vào đêm
Sao không sánh được
ngọt mềm môi em?
Mi dài
cong vút dịu êm
Như hàng liễu rũ
làm tim thập thình.
Tôi say
cả ánh mắt nhìn
Cả làn hương tỏa lung linh dáng ngà.
Đứng lại
hỡi nàng tiên Nga!
Tôi đây nguyện chết để mà bên em.
Đường xa
giông gió nổi chìm
Cung Hằng chung bước đời thêm rộn ràng.
Hoa tình
bung nở dịu dàng
Cùng ta em nhé! mơ màng ru đêm.

STB
5:36 ngày 23/11/2013

Chủ Nhật, 17 tháng 11, 2013

HOA RŨ HƯƠNG TÀN






Đời vỡ nát hương hồng hoang cũng vỡ
Hoa lụy tàn rũ bỏ kiếp trần gian
Đau thương ơi sao mày cứ ngổn ngang
Xé lòng tao trong muôn ngàn cay đắng?

Tao thôi dám mộng mơ tình sẽ thắm
Trái tim này vùi đắm với phôi pha
Đường thế gian sầu ngập vạn xót xa
Chân cô lẻ theo từng mùa lá rụng.

Người đã xa, cõi lòng ta cũng vụn
Yêu thương kia tàn lụn với tháng ngày
Nhặt hương thừa của kiếp sống trả vay
Nghe men đắng nhuốm hoài vương mắt lệ.

Đời đương xuân sao ngỡ như tàn phế
Dăm câu thề chẳng sánh nổi ngày trăng
Khép chặt mi, chôn quá khứ in hằn
Đời ơi đời, ta trả ngươi kiếp sống.

STB
12:53 ngày 16/11/2013

Thứ Bảy, 16 tháng 11, 2013

LẶNG THẦM




293
Vì ai đôi mắt tựa chim câu
Tôi như chết lặng mối tình sầu
Xấu cành nhưng hoa thơm rất đẹp
Nên lòng xao xuyến mộng bao lâu

Mang theo hương gió cuốn hồn tôi

Nhiều đêm thao thức nhớ nhung rồi
Mặc cho ai đó như hờ hửng
Cảm xúc tình ta - tôi với tôi

Tự cười, tự hát rồi ngẩn ngơ

Ái tình rắc rối rất mập mờ
Nghèo hèn phú quý sao chen lối
Nên đường trắc trở mối tình thơ

Chẳng thể bên em như giấc mơ

Dám cầm tay quế cháy môi hồng
Yêu thương như thể như làn khói
Ai nỡ dập đi ngọn lửa hồng

SG : 15-11-2013

Thứ Ba, 12 tháng 11, 2013

LẠC MẤT EM


Bao năm tim khắc bóng hình
Kề vai lối mộng nay mình phải xa.





Biển ơi, tôi mất em rồi
Một người con gái suốt đời tôi yêu.

***

Tôi tự trách mình nhiều, nhiều lắm
chẳng giữ cho trọn thắm nghĩa tình
Bao năm tim khắc bóng hình
Kề vai lối mộng nay mình phải xa.

Tôi muốn hóa thân là con sóng

Ru đời em hoa mộng ước hồng
Nhưng sao uất nghẹn tơ lòng
Bão giông dậy sóng phai nồng giấc mơ.
Tôi xin làm cát bờ dẫn lối
Bước em về trăng rọi dấu chân
Dẫu em chẳng biết, chẳng rằng
Nhìn em hạnh phúc trăm lần hồn tan.

Tôi như thể dã tràng se cát

Lỡ để chiều vùi nát đời nhau
Em đi...tim lạc mất màu
Rêu phong phủ bám ngàn sau vết hằn.
Biển ơi hỡi! Nghe chăng tôi khóc
Một giọt tình xẻ dọc châu thân
Em như nước mãi xa dần
Tôi - Chàng thủy thủ hoài phân vân hồn.
STB
23:03 ngày 12/11/2013 


Thứ Hai, 11 tháng 11, 2013

DẠ KHÚC TÌNH SAY






Đêm nay rượu say bên kẻ lạ
Trăng chập chờn giữa hạ vẳng đâu
Câu kinh thề ước nguyện cầu
Tan rồi giấc mộng cau trầu Người ơi.

Đêm nay lối nhỏ sao xa vợi
Bên đường hoa rũ tím hời xanh
Trăng tàn gác mộng ngọt thanh
Phím cầm vừa đứt tơ mành cũng tan.

Sao sáng quá như ngàn lệ ướt
Trên lối về gió lướt môi khô
Đường yêu em đã mơ hồ
Hay tình anh đó xa bờ tim em.

Khóe mắt đỏ rũ mềm sợi nhớ
Cho mùa yêu bỡ ngỡ sầu đông
Tan rồi một giấc mơ hồng
Tan rồi từ buổi hương nồng dâng men.

Gác lại trăng bên thềm mộng tưởng
Cay đắng nào hơn được chữ yêu
Phai phôi để đắng thật nhiều
Tình trăm năm lỡ một chiều... ta say.

STB
21:46 ngày 11/11/2013